Tuesday, November 20, 2012

Mít và các thầy


Cho phép em được nói đôi lời ngắn gọn về cảm xúc của mình.
Thời gian tham gia khóa học kỹ năng viết báo của IAMS đã giúp em có những trải nghiệm mới về cuộc sống về con người và về ngành nghề mình đã theo học trong 4 năm đại học.

Luôn kêu khó, luôn thắc mắc làm sao có thể viết được một bài hoàn chỉnh, và thậm chí còn nghĩ rằng mình không thể viết được một bài hoàn chỉnh. Thầy giáo luôn nhắc nhở mọi người “Practice makes perfect”. Quả thật để làm bất cứ điều gì người ta cũng phải bỏ công bỏ sức của mình để thực hiện nó. Và với một tác phẩm báo chí thì đòi hỏi người làm báo phải lao động thực sự.
Khóa học của chúng em cũng sắp kết thúc, và hôm nay là ngày 20/11 cho phép em được gửi lời cảm ơn tới các thầy đã tận tâm, tận tình chỉ bảo cho chúng em. Em chúc các thầy sức khỏe để luôn đồng hành cùng những đam mê báo chí.

Em đã ngồi nghĩ, nằm nghĩ, đi nghĩ làm thế nào để gửi tới các thầy lời chúc đặc biệt một chút. Cuối cùng cho phép em được trình bày ngắn gon ạ:
-         Thầy Lê Ngọc Sơn – người đàn ông không tuổi, e vẫn thỉnh thoảng nói với thầy như vậy vì nó là những gì en nhìn thấy ở con người thầy. Thầy khiến các bạn trẻ nhìn thầy rất khó để đoán được tuổi và càng khó đoán hơn với cách suy nghĩ trẻ của thầy(Cho phép em được nói đại ý mà không diễn giải :).Thầy luôn luôn nói “sẵn sàng” với mọi yêu cầu, giúp đỡ mà liên quan đến báo chí. Vậy nên cho phép em được gọi thầy với tên than thuộc hơn là Thầy Sơn Sẵn Sàng, Anh Sơn Sẵn Sàng. Em chúc thầy sức khỏe và đạt nhiều thành công hơn trong nghề. Mong thầy luôn sát cánh  và chắp cánh để những niềm đam mê báo chí được cất cánh bay xa.

-         Thầy Kha: Câu nói của thầy mà con nhớ nhất là “Khi con trẻ tôi thích chơi với người già, khi già thì tôi thích chơi với người trẻ”. Thầy làm tăng sức trẻ trong mỗi chúng con, giúp chúng con nhận thức đúng đắn về bản thân và sự nghiệp của mình. Con chúc thầy sức khỏe và luôn vững tâm với nghề để nghề luôn có thầy.  

-         Thầy Thức: Thưa thầy, con là học sinh “cá biệt” trong nội dung học phóng sự: Nghỉ đi thực tế và chưa nộp bài cho thầy. Mong thầy không giận không trách con ạ. Cho phép con được tâm sự đôi điều về thầy ạ. Buổi học đầu tiên hay buổi học thứ 3 thầy dạy ở lớp, mọi lời nói của thầy đều hiện lên 2 chữ “hiện thực”. Chúng con tuy không đến được thực tế nhưng như được trải nghiệm bởi những chia sẻ kinh nghiệm của thầy. Cho phép con được gọi thầy là “Thầy giáo của hiện thực”.

-         Thầy Hồng: Trong lớp học, mỗi khi mắc lỗi là em đều tìm thầy và mong là sẽ được bênh vực. Trong những bài giảng, thầy và Thầy Sơn luôn “Song kiếm hợp bích” để giúp chúng em mổ xẻ “căn bệnh” của mình. Thầy dặn dò vô cùng tỷ mỷ câu chữ trong bài báo. Cho phép em được gọi thầy là Người thầy của “từ ngữ”

-         Thầy Nhân: Một buổi giảng bài trên lớp, rất nhanh và rất nhiều kiến thức thầy giới thiệu cho chúng em. Thầy ơi, em thắc mắc tại sao thầy có tư duy logic , móc nối mọi vấn đề rõ ràng đến vậy? Không biết học trò của thầy có làm được như thầy không?  Có một lần em bình luận về bức ảnh nào đó của thầy là “thầy giáo  nhìn giống tài tử điện ảnh” J

-         Thầy Minh: Thầy lên lớp buổi học đầu tiên và giúp chúng em có những cái nhìn khái quát về báo chí. Thầy rất nhẹ nhàng giải đáp mọi thắc mắc của các bạn. Và không bao giờ phải hẹn câu trả lời vào dịp khác.

-         Thầy Phú: 21/11 thầy sẽ lên lớp buổi đầu và em rất háo hức để được thầy chia sẻ những kinh nghiệm để có những bức hình đẹp và chuẩn. Em vô cùng ấn tượng với những bức ảnh của thầy. Và cả lớp chờ đón thầy trong một buổi học đầy lý thú ạ J

Saturday, November 17, 2012

Chia sẻ của thầy Nguyễn Xuân Hồng

[Học môn phỏng vấn của thầy Le Ngoc Son, thấy quý hơn nhiều những câu hỏi - độc quyền của ý thức con người mà máy móc không làm thay được (như ví dụ kinh điển của thầy). Những câu hỏi mang đến câu trả lời, những hồi đáp lớn hơn sự ngầm hiểu, quy ước, để biết được đằng sau những ngẫu nhiên mặc định mà nhờ đó người ta gặp nhau cần những điều lớn lao hơn để con người ở lại, và đi cùng nhau cả một đoạn đường.
Em xin phép thầy Hoang Hong Hanh (nhân vật Anh trong câu hỏi phỏng vấn) share post nhỏ này lên đây, vì em nghĩ đây là những câu trả lời cần được biết.
(Ngoài ra còn lí do be bé nữa là tạo không khí tiền 20/11 ạ:))]

1. Lí do Anh đồng hành cùng trường IAMS:
Anh là người được đào tạo bài bản về kỹ năng báo chí qua các khoá học cả ở trong và ngoài nước. Anh cũng là người trực tiếp có kinh nghiệp làm việc thực tiễn qua nhiều năm (từ khi ra trường năm 1998). Từ thực tế trải nghiệm nghề nghiệp của chính mình, anh nhận thấy có nhiều người trẻ hơn đã, đang và sẽ làm báo nhưng còn thiếu kỹ năng và tính chuyên nghiệp cần có của những người làm báo hiện đại, theo chuẩn quốc tế. Cả anh và anh Lê Ngọc Sơn đều gặp nhau ở quan điểm muốn đào tạo ra những đồng nghiệp có đủ các kỹ năng cần có, không phải qua những bài học nặng về lý thuyết nhưng thiếu thực tiễn mà bằng những khoá học ngắn, hiệu quả, trang bị những kiến thức và kỹ năng báo chí cơ bản nhất đủ để một người, sau khi học xong, có thể tác nghiệp được ngay. Vì chung quan điểm đó nên khi anh Sơn đề nghị anh tham gia dạy, anh đã đồng ý sát cánh cùng trường IAMS.

2. Là một người đi trước, người dẫn đường cho các bạn học viên, điều Anh kì vọng nhất đối với các bạn trẻ muốn theo nghiệp báo là họ sẽ nhanh chóng trưởng thành để có đủ kỹ năng, bản lĩnh phát triển một nền báo chí Việt Nam minh bạch, hiện đại, phục vụ cho lợi ích của quốc gia và của số đông.

3. Lời nhắn nhủ từ Anh đến với học viên IAMS:
Các bạn hãy luôn TỰ TIN vào khả năng của mình nhưng đừng bao giờ TỰ MÃN, cần luôn chú ý học hỏi từ các đồng nghiệp xung quanh, tích cực thực hành kỹ năng nghề nghiệp để dần tiến bộ. Practice makes perfect!

Những "Nhà máy" trong lòng Bát Tràng



Xưởng Gốm nhỏ nằm cạnh con đường chính dẫn vào làng gốm Bát Tràng. Không gian ngột ngạt trong bụi đất sét. Những người công nhân mặc áo bảo hộ xanh, đeo khẩu trang kín mít, lặp đi lặp lại những thao tác đã nhuần nhuyễn trong một dây chuyền hoàn chỉnh. Cạnh những bức tường, hàng dài các tấp liếp đựng những bộ ấm chén đều tăm tắp, giống nhau đến từng vết sước trên quai chén. Một xưởng sản xuất nhỏ - Một góc cạnh nhỏ của việc sản xuất đồ Gốm trong một ngôi làng được mệnh danh là tinh hoa đồ Gốm Việt Nam.

Dọc con đường chính dẫn vào làng. Hai bên đường san sát những của hiệu bán buôn, trưng bày gốm sứ.  Mỗi chỗ một đặc sản. Có nơi chuyên về đồ trang trí tí hon như  trâu nước, cô thôn nữ.  Nơi lại trưng bày các loại bát đĩa, chậu hoa, bình lọ. Đồ thờ cúng như chân đèn, lư hương thì ít hơn cả, chỉ lác đác vài cửa hiệu.

Tò mò hỏi chuyện về những nghệ nhân nổi tiếng trong Làng, có người chỉ tôi đến hiệu gốm sứ của anh Nguyễn Tuấn, người đã kì công dành 2 năm trời để nặn hai chiếc bình sứ “khổng lồ” nhận dịp đại lễ Thăng Long. Cửa hiệu không lớn, không trưng bày nhiều, nhưng chất. Cặp bình sứ không lồ mà tôi vừa nghe nói nằm hiên ngang cạnh hai bức tường đối diện. Nước men rạn, màu xám úa xưa cũ, vỡ thành từng mảnh li ti phủ lên thân mình tròn bầu của chiếc bình mang đến cho nó một vẻ cổ kính, trầm mặc. Chị Hương, vợ anh Tuấn, kể anh đã mất đến 2 tháng trời để tạo hình cho chiếc bình. Khó khăn không chỉ dừng ở việc chọn đất có khả năng chịu lực. Bình lớn nên không thể làm ngày một ngày hai, thế nên phải giữ các lớp đất tiếp nối ẩm để chiếc bình có độ gắn kết lớn. Người nghệ nhân phải có kinh nghiệm lâu năm và bền bỉ để có theo tác phẩm đến cùng.

Chị tâm sự giờ trong làng ít người còn làm những sản phẩm đòi hỏi sự công phu và khéo léo như thế nữa. Có chăng chỉ là trong những dịp lễ lớn, hay khi có người đặt hàng. Trong thời kì thắt lưng buộc bụng, những món đồ kĩ nghệ tinh xảo lại càng kén người mua hơn nữa. Xưởng của chị vẫn duy trì được đến giờ là cố gắng hết mình của gia đình để giữ nghề truyền thống. Nhiều hộ trong làng giờ đang tập trung sang sản xuất hàng loạt các loại ấm chén, bát đĩa, hay bình lọ với giá cả thấp, chất lượng vừa phải và hợp với túi tiền của người tiêu dùng.

Theo lời kể của chị, tôi đi sâu vào trong làng, đến thăm một xưởng sản xuât ấm chén. Đúng là mọi thứ nơi đây đã được công nghiệp hóa đến mức hoàn hảo. Nhân lực chính là hai chiếc máy tạo hình ấm chén. Hai chị công nhân đứng hai bên. Một người sắt từng miếng đất sét, nén vào khuôn thạch cao để cho vào máy.  Người còn lại dỡ khuôn và chuẩn bị cho công đoạn tiếp theo – gọt tiện. Đây có lẽ là công đoạn đòi hỏi sức người nhiều nhất. Một anh râu rậm, tóc dài, dáng dấp nghệ sĩ đang ngồi bên bàn xoay, gọt bỏ những mép thừa của sản phẩm.  “Một ngày xưởng mình có thể sản xuất đến hàng trăm nghìn chiếc ấm” anh nói.

Bước sang một xưởng khác. Sản phẩm chính ở đây là lọ họa và chậu cây cảnh. Có lẽ do đặc thù của sản phẩm nên quy trình ở đây có vẻ thủ công hơn nhiều. Nhưng hơi hướng của sản xuất hàng loạt vẫn tràn ngập nơi đây. “Giờ ít người chịu khó ngôi cạnh bàn xoay và tạo hình lắm anh ạ”, cô bé lớp 12, nước da bánh mật tinh nghịch, đôi mắt hấp háy nói với tôi. Em kể nhà em giờ đều dùng khuôn thạch cao hết cho nhanh, một ngày có thể làm đến hàng trăm chiếc lọ . Chỉ cần chuẩn bị đất sét lỏng sệt, rót vào một hàng dài khuôn thạch cao đã được xếp sẵn. Sau đó chỉ việc ngồi chờ thạch cao hút nước và đất sét thành hình. Công đoạn cuối là gọt tỉa cho sản phẩm tinh tế hơn chút và cho vào lò đốt dầu, 3 tiếng sau là đã có một mẻ lọ hoa đều tăm tắp.

Một dòng sản phẩm phổ biến khác của Bát Trang là bát đũa. “Hầu như nhà nào ở đây cũng làm bát đũa”, Anh Lê Công Thinh, chủ một xưởng sản xuất bát đũa nói. Tôi gặp anh vì tò mò bởi một Bảng tuyển dụng nhân viên treo trước xưởng của anh: “Tuyển nhân viên dán đề càn.” Trong vai một sinh viên đang cần tìm việc làm thêm, tôi hỏi anh sâu hơn về công việc này. Anh kể giờ việc ngồi vẽ trang trí thủ công cho hàng loạt cho những chiếc bát rất tốn thời gian và công sức. Không những thế, việc này còn đòi hỏi các thợ vẽ lành nghề, nhưng người mà ngày càng hiếm đi trong làng. Đề Can chính là giải pháp cho bài toán hóc búa này. Những miếng đề can đươc tạo hình sẵn, nhập từ Trung Quốc. Người thợ chỉ cần ngồi bóc đề càn, và dán lên những chiếc bát, thế là đã có một bức vẽ hoàn chỉnh. Giống nhau đến từng nét sổ nhỏ.

Đã tham quan Bát đũa, Lọ hoa,  Ấm chén, còn thiếu mỗi Lư hương, một dòng sản phẩm truyền thống khác của Bát Tràng, tôi tò mò bước vào một xưởng sản xuất Lư hương. Khung cảnh quen thuộc trải dải tăm tắp trước mắt. Những dãy dài khuôn thạch cao, và mẻ lư hương thẳng tắp, vừa dỡ từ khuôn ra,  đang chờ tỉa tót, chuẩn bị lên giàn hỏa thiêu. Cô gái nhỏ, đồng phục cấp 3 trắng muốt, mái tóc đỏ hoe, lọn tóc xoăn rủ bồng trên đôi vai nhỏ. Trông em như lạc lõng trong không gian của những bác thợ cục mịch, lấm lem màu xám ngắt của đất. “Bố em bắt làm”, như tìm được một người cảm thông cho tình cảnh của mình, cô bé hậm hực nói với tôi. Em kể sau này muốn bay đi thật xa, không thích ngày ngày gò gõ hàng giơ liền thế này. “Nhàm chán lắm anh ạ” em nói. Em kể ở lớp chẳng đứa nào thích vẽ vời, hay ngồi nặn gốm cả. Đứa thì la cà quán điện tử, đứa dùi mài kinh sử chờ ngày thoát ly.

Trở về. Mặt trời lẩn khuất đâu đây sau những đám mây xám ngát, xám như màu của đất. Con đê dài uốn quanh ngôi làng đưa tôi dần xa nó. Thời đại mà mỗi quốc gia như một con sông, đang đổ dần về biến lớn. Mỗi con sông một màu sắc, một dòng nước, một nhiệt độ. Amazone xanh ngắt màu của những khu rừng rậm. Sông Hồng đổ nặng phù sa. Một sự hòa nhập sẽ xảy ra. Giá trị nào sẽ được lưu lại? Giá trị nào sẽ thích nghi với điều kiên mới? Gốm Bát Tràng sẽ chọn cho mình những giá trị gì để bảo tồn?


Wednesday, November 14, 2012

Hà Nội 12 ngày đêm: Chảy hội bên chân pháo


Hà Nội 12 ngày đêm: Chảy hội bên chân pháo

Trên màn trời đen thẫm, chiếc B52 như con khủng long rền rĩ bay ngang qua Hà Nội, nén không khí xuống một áp lực đến ngột thở. Quả tên lửa vọt khỏi bệ phóng, chiếc đuôi đỏ rực xé toạc trời đêm đen xẫm. Con quái vật gãy đôi, cháy rực, nặng nề  rơi xuống đất trước tiếng reo hò của những anh lính tên lửa phòng không. Câu chuyện của một cựu chiến binh trung đoàn 274 đã mang đến cho tôi một góc nhìn mới về 12 ngày đêm khói lửa, và xa hơn, về một cuộc chiến.


Bảo tàng phòng không không quân. Buổi sáng đầu tiên của mùa đông. Những vũng nước loảng lổ chen lẫn những khoảng sân trắng, khô đến ráo hoảnh. Gió lạnh rít qua từng miếng sắt hoen ghỉ, lấm tấm mưa đêm của những chiếc máy bay đã từng gào thét trên bầu trời Hà Nội những ngày đêm năm 72. Mưa xiên từng hạt nhỏ rắt, như những mũi kim xuyên qua chiếc áo phông mỏng teo.


Ngày hội ngộ. Khoảng sân nhỏ trước cửa bảo tàng như ấm lên, rộn ràng bởi tiếng hò nồng nhiệt của những cựu binh trung đoàn 274. Hàng hàng lớp lớp huy chương vàng chói, trên nền áo xanh thẫm. Những cơ thể giờ đã già nua, còm cõi, vồ lấy nhau trong những chiếc bắt tay chắc nịch, mạnh đến rung người. Những cái ốm siết chặt. Mái đầu bạc lấm tấm sương mưa tựa trên những đôi vai gày. Thời gian dường như không cướp đi được cái  mạnh mẽ, kiên cường của những người lính trong những ngày khói lửa cách đây hơn 40 năm.


Sau những phút găp gỡ nồng ấm, cuộc họp mặt tiếp tục trong hội trường phía sau Bảo tàng. Một Bác, chắc là trưởng ban liên lạc của Trung đoàn, dáng người nhỏ nhắn, đứng ngập sau chiếc bục phát biểu. Giọng giật cục nhát một như nấc, bác cầm một mảnh giấy nhỏ, một mình nói, và một mình nghe, chìm trong hồi ức của những ngày tưởng như mới hôm qua. Phía dưới hội trường xôn xao bởi những cái đầu háo hức, đang nóng rực lên sau bao ngày không gặp. Không ai chịu ngồi yên. Những mẩu chuyện đã được kể sau bao năm gặp gỡ, vẫn rộ lên, xôn xao trong từng nhóm nhỏ.

Hàng ghế thứ 2 từ bên dưới, một Bác trong chiếc áo phông trắng bộ đội, mũ tai bèo còn mới nguyên, xanh ngắt trên đầu, đang chắm chú nghe phát biểu. Tiến đến gần Bác, lân la bắt chuyện “Bác ở Trung đoàn 274 ạ.” Như môt chiếc kim chọc thẳng vào quả bóng bay đang căng tràn nước, mắt Bác nhớn cao, cười rạng rỡ hào hứng kể cho tôi nghe về những kỉ niệm về 12 ngày đêm chiến đấu. Bác và tiểu đội hành quân từ Quảng Trị về chi viện cho Hà Nội. Ngày cũng như đêm, chiếc xe Bót gập ghềnh trên những con đường lồi lõm. Cả đội tóc ai cũng phờ phạc, xám trắng màu của bụi đường. Những khuôn mặt rạc đi vì sương gió. Kì lạ, suốt mấy ngày vần vã trên đường mà về đến Hà Nội mà chẳng ai mệt. Bác kể lúc đó, lòng như muốn rộn lên, cồn cào nghĩ về Hà Nội. Thế là xe vừa dừng, cả đội lao ngay xuống để lắp đặt trận địa. Bác kể cái vất vả nhất của lính tên lửa là vần những cuộn dây điện to như bánh xe cần cầu từ bệ phóng đến chạm điều khiển. Vật vã với những bánh dây cao ngang đầu người như thế đến gần sáng nhưng ai cũng tràn đấy khí thế. Trận địa tên lửa lúc đó là bãi đất phẳng lì, không nơi trú ẩn, thế nên vừa lắp đặt xong cả Trung đội lại hò nhau đi đào hào trú ẩn. Trời sáng hẳn, khi mọi thứ đã vào đúng vị trí, cả đội mới an tâm mò xuống hào ngủ. Đầu người này nối chân người kia. Ngổn ngang!

Thấy kể Bác sống ở Tuyên Quang, quanh năm chỉ nhìn thấy đồi và núi. Hiu quạnh. Những ngày kỉ niệm có lẽ là những ngày được mong ngóng nhất trong năm. Mong ngóng được về bên đồng đội, ôn lại những kỉ niệm xưa, nhìn những bệ tên lửa nằm lạnh ngắt trước sân bảo tàng, hồi tưởng về những tháng ngày hào hùng, trong khói và lửa.

Bước ra ngoài hiên hội trường, mưa đã bắt đầu nặng hạt. Len lỏi vào một nhóm các bác đang đứng trò chuyện, một góc cạnh mới của đời lính tên lửa lại mở ra trước mắt tôi. “Thằng Bình Lợn ngày xưa ăn hết cơm bọn tao.” Câu nói của một bác đứng đối diện tôi, đầu xoăn tít mấy sợi tóc bạc, làm cả nhóm cười ồ lên. Hỏi thêm mới biết hồi đấy cả đội Bác đều phải trực bên bệ phóng, cơm nước thì cứ 3, 4 tiếng một lần, anh Nuôi lại quang ghánh, men theo chiến hào phân phát cho anh em. Tiếng gầm gừ ầm ì của những chiếc B52 ngang qua nền trời, tiếng gào théo của những chiếc F4 vọt qua không làm bữa cơm chớp nhoáng dưới chiến hào kém vui. Giọng bác như rộn lên, hào hứng kể lại những lúc 4, 5 anh em ngồi chồm chỗm bên thúng cơm của anh nuôi, miệng nhồm nhoàn vì đói.

“Khoảnh khắc nhớ nhất trong đời lính là khi nhìn con quái vật B52, như một cái bóng,  đen trũi lầm lì trên nền trời đêm, cháy gẫy đôi vì quả tên lửa, nặng nề lao xuống Thành phố”, bác Lương hồ hời kể lại khi tôi hỏi về kỉ niệm đáng nhớ nhất của Bác trong 12 ngày đêm. Lúc đó cả kíp trưởng, lính cánh tà đều lao ra khỏi trạm điều khiển, ôm chầm lấy nhau, nhảy cẫng lên reo hò “Chêt mẹ thằng B52 rồi, chết mẹ thằng Mĩ”. Chen lẫn trong tiếng nồ rầm trời, tiếng pháo cao xạ roèn roẹt là tiếng gào thét của anh em “Tên lửa tao trúng rồi! Tên lửa tao trúng rồi!”

Bác cũng kể trước chiến dịch, cả đội chỉ được bắn lẻ tẻ vài quả tên lửa. Đây là lần đầu tiên được bắn đã đời thế này. Giọng Bác hừng hực, mắt sáng rực khi nói về khoảnh khắc nhìn quả tên lửa phóng vụt lên trời đêm tối xầm “Sướng lắm cháu cả, nhất là khi nhìn đuôi tên lửa đỏ rực xé toạc màn đêm bay lên bâu trời.” “Bắn tên lửa mà cứ vui như đi chảy hội.” Bác nói.

Tò mò không thể hiểu nổi tại sao trong những giờ phút đất trời đỏ rực màu lửa, các Bác vẫn giữ được một tinh thần thép như thế, tôi hỏi một bác đứng kế bên “Có những lúc nào Bác cảm thấy mệt mỏi, sợ hãi và không tin vào chiến thắng?” Câu hỏi dường như làm Bác ngạc nhiên đôi chút. Ngạc nhiên vì được hỏi về một cảm giác mà mình chưa từng trải qua?  Bác mỉm cười kể “Cả tiểu đội Bác lúc nào cũng như cuồng lên trong tiếng pháo. Ruột lúc nào cũng cồn cào, một lòng vì Hà Nội.” Bác nói ngay cả những lúc trời yên biển lặng, anh em chập chờn trong giấc ngủ, vẫn luôn sẵn sàng chồm dậy khi nghe thấy khẩu lệnh của chỉ huy.

Tôi rời Bảo tàng. Mưa vẫn rì rào từng hạt nhỏ, bớt lạnh hơn. Trời đã xế trưa, phía xa đang ló lên những tia nắng báo hiệu một buổi chiều nắng ấm. Trong lòng đang có gì đó ấm áp lan tỏa.

Chiến tranh, mới buổi sáng lạnh buốt nay thôi, trong tôi: buồn, đau, và ám ảnh. Án ảnh bởi những câu truyện trong “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh. Những bánh xe tăng dắt đầy da người trộn lẫn với tóc, thối lặm. Những người lính tăng sau cuộc chiến, trở thành lái xe tải trên những con đường gập ghềnh, nôn ọe khi nhớ về khoảnh khắc ngồi trong xe tăng, lộp bộp lăn qua những xác người. Giấc mộng về những người đồng đội cũ, về những cái xác chương phềnh nổi trên dòng sông đỏ ngầu màu của máu, quấy quả giấc ngủ của người lính “không may mắn” trở về sau cuộc chiến. Và người lính đó, đêm nào cũng chồm dậy, mồ hôi thấm lạnh lưng áo, gió buốt từng cơn thổi trong căn phòng trống toang hoác.

Chiến tranh. Một góc nhìn mới. Thời khắc cả dân tộc hòa vào làm một. Những giây phút kiên cường không mệt mỏi sau cuộc hành quân dài. Những anh lính pháo binh vỡ òa trong niềm vui sướng khi những con quái vật trên bầu trời đổ rụp. Những phút tếu táo bên nồi cơm anh Nuôi, dưới chiến hào, trong tiếng nổ rầm trời của bom đạn.

Những con người đã sống những ngày tuyệt vời nhất của cuộc đời. Và có lẽ…sẽ không còn một khoảnh khắc nào đáng sống hơn những ngày đã qua đó.










Sunday, October 28, 2012

Mô hình tập đoàn nhà nước sẽ tiếp tục tồn tại


Mô hình tập đoàn nhà nước sẽ tiếp tục tồn tại

Chủ nhiệm hồi đồng Chính phủ Vũ Đức Đoan đã thông báo các tập đoàn nhà nước và tổng công ty sẽ tiếp tục  giữ vai trò chủ đạo trong nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa.

Thông báo được đưa ra tại phiên họp chính phủ thường kì tháng 10/2012 vào ngày hôm nay, 28/10/2012
Chủ nhiệm cho biết hiện có 21 tổng công ty và tập đoàn nhà nước đang hoạt động.

Về kế hoạch tái cơ cấu các tập đoàn, chủ nhiệm chưa thể nói chính xác, nhưng thủ tướng sẽ chịu trách nhiệm và quản lý trực tiếp dưới 10 tập đoàn.  Số còn lại sẽ giao cho các bộ và ủy ban cấp tỉnh chịu trách nhiệm.

Chủ nhiệm cho biết chính phủ sẽ chỉ đạo các tập đoàn tập trung vào nghành nghề kinh doanh chính, phù hợp nhu cầu thị trường và khả năng của chính mình.

Về việc cổ phần hóa các tập đoàn, chủ nhiệm  nói chính phủ sẽ không giữ 100% vốn nhà nước. Tuy nhiên, lộ trình cổ phần hóa bao gồm thời điểm, tỉ lệ cổ phần vẫn chưa được cống bố chính thức.

Tại hội thảo, chủ nhiệm cũng đã đề cập đến vấn đề tái cơ cấu tập đoàn Vinashin. Chủ nhiệm đồng ý Vinashin đã để lại hậu quả rất lớn cho kinh tế và xã hội.  Hiện chính phủ đã có đề án riêng về tái cơ cấu tập đoàn này. Bộ chính trị  đã yêu cầu chính phủ làm rõ thêm một số vấn đề trước khi đưa ra quyết định.

Saturday, October 27, 2012

Phải cởi quần để vào công viên


Anh Gân Cổ, một người dân tại khu vực Hai Bà Trưng, đã phải cởi quần dài để có thể vào công viên Thông Nhất  để tập thể dục vào chiều nay, ngày 27/10/2012.

Theo một số nhân chứng tại hiện trường, anh Gân cổ đã bị nhân viên bảo vệ chặn lại khi vào công viên để đi chạy trong trang phục  quần bò và áo sơ mi. Anh Gân Cổ sau đó đã phải tụt quần để chứng minh cho lý do vào công viên của mình.

Hiện công viên Thống Nhất chỉ cho phép những người  tập thể dục vào cửa tự do. Số còn lại bao gồm những người đi dạo hay hẹn hò đều phải trả phí. “ở đây muốn vào cửa thì phải mặc quần đùi và đi giày”, chị Cứng Đầu, người đã chặn anh Gân Cổ cho biết.

Trò chuyện với Gân Cổ khi anh đang quần đùi, giày đen đi dạo trong công viên, anh nói ”Lúc đấy mình nóng quá, bình thường vẫn quần đùi giầy thể thao nên không sao. Hôm nay bị chặn lại nên hơi bất ngờ.”

Một đôi bạn đang ngồi tâm tình bên bờ hồ cũng chia sẻ “Bọn mình sinh viên, ít tiền nên hôm nào vào công viên hẹn hò cũng phải mặc quần đùi. Mùa hè chịu khó một chút không sao chứ mùa đông thì lạnh lắm.”

Friday, October 26, 2012

Ngộ độc trà đá bên sông Tô Lịch


Ngộ độc Trà đá bên sông Tô Lịch

4 nhân viên công ty Vờ Sờ Phờ đã bị đau bụng dữ dội sau khi uống trà đá bên bờ sông Tô Lịch vào trưa nay, ngày 26/20/2012.

Hiện các nạn nhân đã qua cơn nguy kịch và đang được điều trị tại khoa hồi sức cấp cứu bệnh viện Bạch Mai.

Bác sĩ Gì Cũng Chữa, người đã trực tiếp cấp cứu cho các nạn nhân, cho rằng chất Sun-Phờ-Rát trong khí hôi thối từ sông Tô Lịch có thể là nguyên nhân chính gây ngộ độc. Chất này tích tụ lâu trong cơ thể do nạn nhân thường xuyên ngồi uống Trà bên bờ sông đã phản ứng với chất kiềm trong Trà gây đau bụng.

Uống trà đá và tán gẫu bên bờ sông là một thói quen của dân văn phòng quanh khu vực sông Tô Lịch. Chị Dưa Chuột tâm sự “Trên văn phòng không có chỗ ngủ, thành ra ăn cơm xong là mọi người đều xuống đây chém gió cho qua buổi trưa bạn ạ.”

Dọc con đường  Bụi Mù Mịt sát sông Tô Lịch là hàng loạt các quán trà đá nằm san sát nhau. Cảnh tượng các chủ quán trà miệng che khẩu trang tay pha trà, và khách hàng vừa uống trà vừa bịt mũi đã dần trở thành phổ biến nơi đây.

Các cơ quan chức năng đang bắt tay vào điều tra. Hiện vẫn chưa rõ liệu chất Sun-Phờ-Rát có phản ứng độc hại với các thực phẩm nào khác ngoài Trà không.

Vụ việc đang gây hoang mang cho nhiều người dân trong khu vực. Các chủ quán Trà bên đường đang xôn xao vì đồ uống ế ẩm. Nhiều nhân viên văn phòng đang tìm đến các quán cà phê phòng lạnh sâu trong ngõ, nơi có bầu không khí an toàn hơn.

Bác Hoài Cổ, một người dân đã sống lâu năm bên con sông này tâm sự “Con đường này trước đây thơ mộng lắm, gió mát lồng lộng. Tối nào cũng có các đôi dắt nhau đi dạo. Nhưng giờ thì vắng rồi, sợ thối nên nhà nào cũng đóng cửa kín mít”. Bác cũng kể thêm “Vào mùa nước lên, có những bữa cả nhà phải vừa bịt khẩu trang vừa ăn cơm.”